this website is also available

in German language

 

 

Ho Chi Minh

19 May 1890 - 3 September 1969

[ Website created on occasion of the 125th anniversary in 2015 ]

 

Original and Forgery

The Original see: Lenin & Stalin

 

fake picture - produced by the Vietnamese modern revisionists after the death of Ho Chi Minh

(see: replacement of Stalin)

Ho Chi Minh lost his political power inside North Vietnam already after the XX Congress of the CPSU.

Ho Chi Minh cannot be compared with Enver Hoxha, the 5th Classic of Marxism-Leninism who transformed the anti-fascist liberation struggle into the dictatorship of the proletariat.

In contrast, Vietnam was never a state of the dictatorship of the proletariat and consequently there was never socialism in Vietnam.

Particularly, Ho Chi Minh was not a pioneer of the anti-revisionist struggle against Krushchevism and Maoism as comrade Enver Hoxha.

However, the chief culprits for social-fascism in Vietnam was NOT Ho Chi Minh.

Guilty for social-fascist oppression and exploitation in Vietnam are the capitalist-revisionist leaders and their current imperialist and social-imperialist backers and overlords, especially from China.

The struggle for liberation from imperialism goes on and the socialist revolution in Vietnam is on the agenda !

Ho Chi Minh was a great revolutionary who combined successfully the spirit of proletarian internationalism with the spirit of patriotism for Vietnam's liberation from imperialist colonialism.

He defeated the main enemy of the world - the US-imperialism, but he could not break through the capitalist-revisionist encirclement as compared with comrade Enver Hoxha.

Nevertheless, we defend this great revolutionary and his merits for the Vietnamese people and for the oppressed and exploited peoples all over the world - without keeping silent on his deviation towards revisionism!

 

At latest with the death of Stalin, Ho-Chi-Minh had left the genuine Marxist-Leninist Path.

As Stalinist-Hoxhaists we defend only the revolutionary merits of the "early" Ho Chi-Minh - but not his revisionist deviation from Marxism-Leninism in his latest period.

 

 

 

SELECTED WORKS OF HO CHI MINH

 

in German language

Comintern Document

published in 1928 and re-published by the Comintern (SH) in 2015

The Uprising of Kanton

and

the uprisings in Shanghai

written by Ho Chi Minh

 

 

 


1920

 

1921

"The day will come when million slaughtered and oppressed people on every continent will awake to end the cruel exploitation of the insatiable greed of the colonialists. They will form a gigantic force which is required for eliminating the conditions for the existence of capitalism-imperialism. They unite with the brothers in the West for the common mission of liberation ".

(Ho Chi Minh - 15th of May, 1921)

 

Ho Chi Minh was in the founding group of the French Communist party.

Speech at the XVIII Congress of the French Socialist Party meeting in the city of Tours in 1920

Ho Chi Minh denounced the crimes of French colonialism in Indochina and called on the working class and the French people to support the struggle of the people of Vietnam. The Party must join the Third International and propagate socialism in all the colonies.

* * *

"The thesis of V. I Lenin on struggle against colonialism makes me very emotional, excited, confident !

I am excited to tears. Sitting alone in my room, I said aloud as if addressing large crowds:

"This is the path to our liberation. "

* * *

"At first, patriotism, not yet communism, led me to have confidence in Lenin, in the Third International. Step by step, along the struggle, by studying Marxism-Leninism parallel with participation in practical activities, I gradually came upon the fact that only socialism and communism can liberate the oppressed nations and the working people throughout the world from slavery."

 

1923

 

 

15. 7. 1924

Delegate of the Congress of the Young Communist International in Moscow

(member of the presidium and only representative of the Asian youth)

Speech: "Theses on the colonial youth"

 

1924

(speaking to the 5th Congress of the Comintern)

 

Ho Chi Minh with other delegates of the 5th Congress in Moscow

Ho Chi Minh played an active leading role in drawing the attention of the Communist International to the revolutionary movement of the colonial peoples, and special attention to the plight of farmers in the colonies.

Ho Chi Minh was elected to the International Council of Farmers and was sent to the Chairman of the Council delegation.

He denounced the colonial tricks to turn farmers into slaves with empty hands. So farmers have no way to live but to fight, they are enormous revolutionary forces.

"Comrades, I must reiterate that the International comrades cannot become true internationalists without the support of the farmers, especially the colonial farmers who are much exploited and oppressed". (Ho Chi Minh)

 

Ho Chi Minh - Secretary of the ECCI of the 5th Congress of the Comintern - in 1924

(Ho Chi Minh worked for the Comintern between 1920 and 1943, especially in the field of the colonial question and the peoples of the East)

He was sent by the Comintern to China to spread communism throughout Asia, in general, and to found the Indochinese Communist party in 1930.

Concerning the VII Congress we put in a good word for Ho Chi Minh that he was not announced as the leading delegate of Vietnam. However, he visibly came under the influence of Dimitrov.

* * *

In late 1925 many of his articles were wsritten in the newspaper "Le Paria" and in several newspapers and magazines in France and the Soviet Union. These articles were written in the spirit of the revolutionary liberation of the colonies:

"Capitalism is a leech with a nozzle sticking to the proletariat in the country and a different tentacles sticking to the proletariat in the colonies. If you want to kill such animals then one must simultaneously cut both taps. If people just cut a hose alone the other remaining tentacles will continue to suck the blood of the proletariat and the animals continue to live and severed tentacles will again grow. "

(Ho Chi Minh - 1925)

 

He addressed the issue of the relationship between the colonial revolution and the world revolution and called for the sympathy and support of tthe colonial revolution. At the session XXV July 3 1924

Ho Chi Minh states:

"In all the French colonies, poverty has increased and resentment is growing. The rise of indigenous peasants was ripe. In many colonies the people had rebelled several times, but the uprisings ended always in bloody failure. If farmers now remain in negative situations, it is because they are not organized and because they lack of leadership. The Comintern must help them to reorganize, must provide them leaders and show them the way to revolution and liberation ".

* * *

Speech at 5th Congress of the Comintern:

MỘT NGÀY TRỌNG ĐẠI

Ngày mồng 4 tháng 3 nhân dân các dân tộc thuộc địa sẽ kỷ niệm ngày giải phóng mình. Bởi vì, vào ngày này cách đây năm năm, cùng với sự ra đời của Quốc tế thứ Ba, mắt xích đầu tiên xiềng xích các dân tộc thuộc địa đã bị phá tung.

Chủ nghĩa đế quốc, đặc biệt là chủ nghĩa đế quốc Anh và Pháp, tác quái hơn trong hoạt động thuộc địa của mình. Những dân tộc nhược tiểu ở châu Phi và châu Á đã dần bị xâm chiếm. Các nước tư bản chia nhau cả thế giới, và biến các dân tộc thuộc địa thành động vật. Sứ mệnh khai hoá văn minh của chúng đã bắt đầu từ việc đánh đập hàng loạt những người bản xứ vô tội. Sứ mệnh đó tiếp tục dưới hình thức làm cho các dân tộc không văn minh làm quen với rượu cồn, thuốc phiện và bệnh giang mai. Sứ mệnh đó dựa vào sự đàn áp, nhà tù và đoạn đầu đài: nó kết thúc bằng việc cướp bóc.

Trong quá trình tồn tại, Quốc tế II chưa bao giờ đưa ra một cách nghiêm túc vấn đề thuộc địa. Liên tiếp có những tiếng nói vì sự nghiệp giải phóng những người bản xứ, nhưng đó là những tiếng nói yếu ớt và không kiên quyết. Kết quả là họ đi đến những biểu quyết mang tính hàn lâm và nhân đạo. Và tất cả chỉ có vậy.

Cũng trong thời gian này, khi mà Quốc tế II đứng trên đỉnh cao vị thế của mình, thì chủ nghĩa đế quốc thuộc địa cũng đã đạt cao điểm. Đông Dương, Mađagasca, Marốc, Côngô và các thuộc địa khác đã nối tiếp nhau bị sáp nhập vào Pháp. Nhưng Quốc tế II đã im lặng. Trái lại, phần đông các lãnh tụ của họ lại tán thành chính sách thuộc địa của giai cấp tư sản. Về tư tưởng, họ (Quốc tế II) gần gũi với giai cấp tư sản hơn là với những người theo chủ nghĩa xã hội và quan điểm của họ trong vấn đề thuộc địa. Họ không lời khuyên, không hành động để giúp đỡ những dân tộc bị nô lệ của các thuộc địa, tạo điều kiện cho họ đấu tranh chống chủ nghĩa đế quốc, mà ngược lại bằng quan điểm xã hội - yêu nước và xã hội - đế quốc, họ đã làm cho giai cấp công nhân của các chính quốc hiểu rằng sự thống trị đối với chủng tộc da vàng và da đen sẽ cải thiện vị trí của giai cấp vô sản da trắng.

Cuộc chiến tranh thế giới đã phơi bày rõ ràng sự phản bội của những nhà lãnh đạo Quốc tế II. Vào lúc Albe Tom và Samba, Hendecxon và K.[2] ký kết thỏa ước liên minh thần thánh và họp tại Hội đồng Bộ trưởng Pháp và Anh quốc, họ không nói một lời nào, khi những người đồng minh của họ đang bắn giết những người Ái Nhĩ Lan, Ấn Độ, những người An Nam, Angiêri. Chính những việc đó đã làm xấu hổ chủ nghĩa Quốc tế trong con mắt của giai cấp vô sản giác ngộ và những người bản xứ thuộc địa. Nhưng điều đó vẫn chưa phải là hết. Trong khi ở Đức các ủy viên của Hội quốc liên phân chia lợi nhuận thuộc địa sau cuộc chiến tranh thế giới, thì các ủy viên của Quốc tế II cũng tranh luận và cãi nhau vì điều đó; họ cãi nhau không phải vì họ muốn biết liệu các thuộc địa đó có được giải phóng hay không, mà họ cãi nhau vì ai sẽ là người được bóc lột các thuộc địa này: kẻ cướp Anh, Pháp hay Đức.

Hiện nay các ủy viên Quốc tế này (tức Quốc tế II) đang nắm quyền lực trong hầu hết các nước đế quốc trên thế giới. Chúng ta sẽ được thấy trên thực tế, các bộ trưởng xã hội chủ nghĩa sẽ thực hiện chủ nghĩa xã hội của mình ra sao, và họ sẽ hành động thế nào với những dân tộc thuộc địa Ái Nhĩ Lan, Ai cập, Ấn Độ…

Cứ sống rồi sẽ thấy, nhưng chúng ta sẽ không ôm ấp bất kỳ một ảo tưởng nào.

Đứng trước quan điểm lập trường xấu xa của Quốc tế II được ngụy dưới diện mạo những lời lẽ văn hoa xuông rỗng, Quốc tế Cộng sản càng trở nên vĩ đại. Vừa mới xuất hiện, Quốc tế III đã nói với các dân tộc thuộc địa: “Các bạn đông đảo, tất nhiên, các bạn là sức mạnh. Hãy liên kết lại. Hãy tổ chức lại. Hãy đứng lên chống lại bọn bóc lột áp bức mình. Chúng tôi sẽ giúp các bạn”. Còn với giai cấp vô sản quốc tế thì họ (Quốc tế III) nói: “Một điều không công bằng sẽ kéo theo điều không công bắng khác, còn sự áp bức một chủng tộc này sẽ củng cố sự áp bức một chủng tộc khác. Chủ nghĩa đế quốc là chỗ dựa chính của chủ nghĩa tư bản. Không thể đấu tranh với chủ nghĩa đế quốc mà bỏ qua đấu tranh với chủ nghĩa tư bản. Các bạn sẽ không được giải phóng, khi trên thế giới vẫn còn tồn tại một dân tộc bị áp bức. Trong khi giúp đỡ những người anh em của mình trong các thuộc địa tự giải phóng, các bạn phải tự giải phóng mình. Tiếp theo hãy giúp họ. Hãy ủng hộ họ bằng vật chất và tinh thần. Hãy giúp họ bằng chính sức lực của các bạn và bằng cả trái tim mình. Hãy để những ai lắng nghe chúng ta, sẽ đi cùng chúng ta vào cuộc đấu tranh vì chủ nghĩa cộng sản và sự nghiệp giải phóng loài người. Những người do dự và không kiên quyết hãy để họ ra đi.”

Sau việc này, làm sao có thể ngạc nhiên một điều rằng các dân tộc bị áp bức ở các thuộc địa nhận ra Quốc tế Cộng sản là vị cứu tinh của mình. Làm sao có thể ngạc nhiên trước một điều, rằng họ chân thành yêu mến lãnh tụ của mình, người đã cống hiến cả cuộc đời và đóng góp trí tuệ tinh anh cho sự nghiệp giải phóng họ, dẫn dắt họ tới cuộc cách mạng toàn thắng. ( Ho Chi Minh, born   Nguyễn Ái Quốc )

 

On November 11 1924, Ho Chi Minh was ordered by the Comintern to go to Guangzhou (China).

On December 18 1924, Ho Chi Minh organized a Vietnamese group of patriots in Guangzhou for training in methods of organized operation. Three months later he planned to found a revolutionary group in Indochina. He stressed: "In the meantime, this is the only measure."

One of his first issues of training volunteers was special attention to strive for a sacrifice lifelong career for national liberation, social liberation, human liberation - in the sense of Marxism - Leninism. Revolutionaries must unite and organize the people for this common cause of liberation. He analyzed the lessons of the many revolutions in the world and said that the Vietnamese revolution must follow the example of the Russian revolution and liberate from imperialist nations through overthrow of the feudal henchman for the purpose to bring back the land to farmers.

He said:

"In the world now only Russia's revolution succeeded, where people enjoy the happiness of freedom, true equality ... The Russian revolution teaches us that our party must follow the path of the October revolution".

In June 1925 he created the basis of the coaching staff of the "Vietnamese Revolutionary Youth ", the predecessor of the Communist Party of Vietnam.

On June 21 1925, the "Youth" was born.

He worked out and explained the way of the strategy and tactics of the revolution in Vietnam and promoting the establishment of Communist Party of Vietnam.

In 1927, he left Guangzhou and went to Moscow. In Berlin he attended the extended executive committee of the Federation against imperialist war in Brussels (Belgium). here he met comrade Ernst Thälmann. Then he returned to Siam (Thailand). In late 1929, he returned to China, and convened a conference which decided to found the Communist Party of Vietnam in 1930.

 

Speech: "Guangzhou [Kanton] - the revolutionary capital of Asia"

As an proletarian internationalist Ho Chi Minh was always guided by the world revolutionary spirit of the Comintern, especially by the decisions of the 5th Congress ("Congress of Bolshevization")

 

In June 1926, Ho Chi Minh founded the Revolutionary Youth Association in Vietnam.

 

Youth delegates in 1926

 

1927 - Comintern Conference

 

 

newspaper - communist youth - Vietnam

 

Vietnamese youth in China - 1927

In House No. 13 and 13/1 (now 248-250) Vǎn Ming Road, (Guangzhou/Kanton), where Nguyen Ai Quoc [ Ho Chi Min) was training revolutionary Vietnamese cadres.

 

It is a great merit of Ho Chi Minh that he was mainly involved as the author of the strategy and tactics of the uprisings in Kanton and Shanghai which will be published by the Comintern (SH) in German language in the end of May 2015.

(Comintern, published in 1928: "The armed uprising - attempt of a theoretical presentation")

 

(1929 ?)

 

"The revolutionary road"

book, written in 1927 ( alias: "Nguyen Ai Quoc" )

The book is about the morality of a Communist person, the political standpoints of the author and the path of a revolution. It is considered as the first political document of the Communist Party of Viet Nam, orienting for all revolutionary activities at that time.

 

1930

 

 

1931

 

After climax 1930-1931, the terror of the French became increasingly tougher. Many revolutionaries were arrested, imprisoned, killed. On June 6, 1931, the British authorities detained him unlawfully in Hong Kong (China).

 

Documents 1931-1933 - Hong Kong

 

1931 - mugshots by the French colonialists in Hong Kong

documents of Hong Kong prison

 

some of his several aliases

 

The Prison Diary is currently being kept at the Viet Nam National Museum of History in Ha Noi. It is a collection of poems written by a political prisoner. It conveys the outstanding values in both ideology and literature.

In August 1942, he was taking the name of Ho Chi Minh as representative of the International Association against aggression in China. On 29-8-1942 Chiang's local government arrested him. Nearly 30 employees of 13 districts in the province of Guangxi were dissolved. During his time in prison, Ho Chi Minh wrote the famous poem "Diary in Prison". "Diary in prison" has been translated into more than 10 languages.

 

1933

 

 

 

Undercover "Monk" in Thailand - 1934 alias "P. C. Lin"

 

8 demands for the independence of the Vietnamese people

 

Late in 1933, Ho Chi Minh left Hong Kong. In early 1934 he returned to the USSR. Here he attended the International Lenin School, studied at the Institute of ethnic issues and the colonies, while continuing to monitor and direct the revolutionary movement in his country where any democratic movement and peace was suppressed in a form of fascism. In the period 1936-1939 he followed Dimitrov's People's front-policy of the Comintern:
"The liberation of peoples is the common cause of the peoples, the exploited class in Indochina. In Indochina all people regardless of ethnicity, class, must all work together to unite together a new opportunity to do well ".
In October 1938 he left the Soviet Union and went to China. In September 1940 Japanese fascists occupied Indochina.
He prepared the workers to meet the requirements of new tasks of the situation.
On January 28, 1941, he choosed Cao Bang as the home base for the construction of organizations to launch the revolutionary movement.This area was the place of the the Eighth Meeting of the Conference of the Central Government (July 5-year 1941).

On June 6, 1941, Ho Chi Minh called for: "During this time the interests of national liberation are in the cente. We must unite to overthrow the imperialists in Vietnam".

When Japan occupied Vietnam in 1941, he resumed contact with ICP leaders and helped to found a new Communist-dominated independence movement, popularly known as the Vietminh, that fought the Japanese. In August 1945, when Japan surrendered, the Vietminh seized power and proclaimed the Democratic Republic of Vietnam (DRV) in Hanoi.

In September 1943, Ho Chi Minh was freed. In March 1944, he attended the Conference of Vietnam revolutionary forces in Liuzhou (China). At this meeting he gave the report on the activities of the Vietnamese Minh-Front and the Communist Party, pointing to the revolutionary road for national liberation in Vietnam, and spoke about the intimate relationship between the two countries' longstanding Vietnam and China. In September 1944, Ho Chi Minh returned to Cao Bang. He called for a nationwide preparation of a National Congress. In December 1944, he decided to establish the Vietnamese Liberation Army, the predecessor of the South's army danViet.

On March 9th 1945, the Japanese fascists ousted monopolized French Indochina. On May 4 1945, Ho Chi Minh left Cao Bang to Tan Trao (Tuyen Quang) after the Soviet Union declared war on Japan (9 August 1945) and massively attacked their Kwantung army. America threw two atomic bombs on Hiroshima (6-8), and Nagasaki (9-8). On August 10 the Allies had sent a note to Japan to surrender unconditionally. Ho Chi Minh took this opportunity on August 12 1945, and the Party decisided the General armed uprising in the country. Under his proposal, the Party's national conference was held in Tan Trao August 13th 1945. The conference decided to establish national committeesg for the general uprising, for the insurrection . On 16 August 1945 Tan Trao National Congress has completely agreed with the policy of the Party to launch the uprising. The Congress elected a committee of national liberation in Vietnam (ie interim government) with Ho Chi Minh as chairman.

 

1945

 

1945

 

In a letter calling for the general uprising President Ho Chi Minh wrote:

"My dear compatriots! Now the decision on the destiny of our nation has come; compatriots nationwide effort to take a stand to bring us to liberate us. Many oppressed peoples around the world are striving for independence. We can not delay. Move on! Move on! Under Vietnamese flag Ming, the people, have the courage to move ".

On 19-8, victory uprising in Hanoi, 23-8 victory in Hue, August 25 victories in Saigon.

“The call of national resistance”

is the handwritten draft of President Ho Chi Minh’s appeal to the whole nation for the resistance war written at the end of 1946.

 

The “Draft of the appeal to citizens and soldiers nationwide” was read by President Ho Chi Minh on Radio the Voice of Viet Nam in July 1966. The President composed and edited the draft many times with the most significant content saying “Nothing is more precious than independence and freedom”. The summon was usually broadcasted on the Radio Voice of Viet Nam during that period.

 

1945

 

 

 

On September 2 1945, at Ba Dinh Square, President Ho Chi Minh has proclaimed the birth of the independent Democratic Republic of Vietnam. He declared: "Vietnam has the right to enjoy freedom and independence and to become a free and independent country. The entire people of Vietnam are determined to use all the spirit and force, life and wealth to maintain their freedom and independence. "

 

1946

 

 

1947

 

1950

 

 

1953

 

1954

 

 

1954

 

1954

 

Now the task was to maintain the revolutionary government and prepare the resistance war against French invaders (1946-1954).

After the founding of the Democratic Republic of Vietnam, President Ho Chi Minh led the entire people to strengthen and sustain the fledgling government. Even in the first session of the Provisional Government 3-9-1945, he set out the urgent task at the time . namely to mobilize the whole people against hunger, illiteracy and invaders.

The French were unwilling to grant independence to their colonial subjects, and in late 1946 war broke out. For eight years Vietminh guerrillas fought French troops in the mountains and rice paddies of Vietnam, finally defeating them in the decisive Battle of Dien Bien Phu in 1954.

Ho, however, was deprived of his victory, last not least by the betrayal of the revisionist leaders of the USSR.

Subsequent negotiations at Geneva divided the country, with only the North assigned to the Vietminh.

 

1957

 

1957

 

 

1960

 

1962

 

1963

 

1965

 

1965

 

 

1968

 

1969

 

 

 

* * *

 

On September 3, 1969, he died in Hanoi of heart failure, 79 years old. In his honor, after the Communist conquest of the South in 1975, Saigon was renamed Ho Chi Minh City.

The personal qualities of of this great revolutionary were simplicity, integrity, and determination.

The Comintern (SH) will always defend Ho Chi Minh and his merits of anti-imperialist struggle as a lever and basis of the socialist world revolution.

Ho Chi Minh led a victorious struggle to free the Vietnamese people from oppression and exploitation by the French, Japanese and American imperialists.

This is what counts most in history.

This merit for the world revolution is unparalleled and beyond reproach.

We promise to complete and concretize our position on Ho Chi Minh as soon as possible, especially his ideological weaknesses and revisionist degeneration.

 

Ho Chi Minh’s saying:

“Doan ket, doan ket, dai doan ket. Thanh cong, thanh cong, dai thanh cong”

(“Unity, unity, great unity will bring success, success, great success”)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

House of Ho Chi Minh

 

 

 

 

 

 

 

 

YOUTUBE-VIDEOS

 

Lễ quốc tang chủ tịch Hồ Chí Minh (phim gốc)


https://www.youtube.com/watch?v=gxrH37-XnT0


* * *


Hồ Chí Minh

https://www.youtube.com/watch?v=wkBiI3SzcfU



* * *

 

Ho Chi Minh

in Portuguese language 

Discurso en el Congreso de Tours

 

Pronunciado: En el Congreso de Tours en diciembre de 1920. El Congreso de Tours, es decir el XVIII Congreso de la Sección Francesa de la Internacional Obrera, se realizó en la localidad francesa de Tours del 25 al 30 de diciembre de 1920. En ella la mayoría en la SFIO votó por adhesión a la Internacional Comunista. Ho Chi Minh, entonces conocido como Nguyen Ai Quoc, emitió el siguiente discurso denunciando el colonialismo y en apoyo al ingreso a la IC.


 

PRESIDENTE: Camarada delegado de Indochina, tiene usted la palabra. (Aplausos)

DELEGADO DE INDOCHINA: El día de hoy, en vez de contribuir con ustedes a la revolución mundial, vengo aquí con gran tristeza para hablar, en calidad de miembro del Partido Socialista, contra los imperialistas que han cometido crímenes detestables en mi tierra nativa. (¡Muy bien!) Todos saben que el imperialismo francés se introdujo en Indochina hace medio siglo, conquistando nuestra patria a punta de bayoneta para lograr sus propósitos egoístas. Desde entonces, no sólo hemos sido oprimidos y explotados de manera vergonzosa, sino también torturados y envenenados sin piedad. Para decirlo claramente, nos han envenenado con opio, alcohol, etcétera. No puedo revelar en pocos minutos todas las atrocidades que los capitalistas predatorios han perpetrado en Indochina. Las prisiones exceden en número las escuelas y están siempre repletas de detenidos. Todos los nativos de ideas socialistas son detenidos y a veces ejecutados sin previo juicio. Así es la llamada justicia en Indochina. En este país, los anamitas son discriminados, no gozan de seguridad como los europeos o los que tienen nacionalidad europea. No tenemos ni libertad de prensa ni de palabra. Ni siquiera existen la libertad de reunión y la libertad de asociación. No tenemos derecho a vivir en otros países o a ir al extranjero en calidad de turistas. Nos obligan a vivir en la total ignorancia y oscuridad, ya que no tenemos derecho a estudiar. En Indochina, los colonialistas utilizan todos los métodos y medios para forzarnos a fumar opio y a tomar alcohol y así envenenarnos y perseguirnos. Miles de anamitas han sido llevados a una muerte lenta o asesinados para proteger los intereses de otras personas.

Camaradas, éste es el trato infligido a más de 20 millones de anamitas, o sea, una población que representa más de la mitad de la de Francia. ¡Y se dice que están bajo la protección francesa! (Aplausos) El Partido Socialista debe actuar en la práctica para apoyar a los nativos oprimidos. (Ovación.)

JEAN LONGUET: He hablado en favor de los nativos.

DELEGADO DE INDOCHINA: Ya he pedido a todos al principio de mi discurso que guardaran absoluto silencio. El partido debe hacer propaganda en favor del socialismo en todos los países coloniales. Nos hemos dado cuenta de que la adhesión del Partido Socialista a la Tercera Internacional significa prácticamente que de hoy en adelante se ha hecho la promesa de evaluar correctamente la importancia de la cuestión colonial. Nos llena de alegría saber que una importante delegación ha sido designada para estudiar el problema de África del Norte, y nos alegraría mucho que en un futuro próximo el partido enviara a uno de sus miembros a Indochina para estudiar sobre el terreno las cuestiones referentes a este país y las actividades que deberán realizarse en él.

(Un delegado del ala derecha emite una opinión contradictoria.)

DELEGADO DE INDOCHINA: ¡Silencio! ¡Están en el Parlamento!

PRESIDENTE: ¡Todos los delegados deben guardar silencio! ¡Incluso los que no están a favor del Parlamento!

DELEGADO DE INDOCHINA: En nombre de toda la humanidad, en nombre de todos los miembros del Partido Socialista, tanto de tendencia izquierdista como derechista, les hacemos un llamamiento: Camaradas ¡Salvennos! (Aplausos.)

PRESIDENTE: Por los aplausos de aprobación, el delegado de Indochina puede darse cuenta de que todo el Partido Socialista se une a él para oponerse a los crímenes cometidos por la clase burguesa.

 

* * *